cồn ngọt
Định nghĩa
- Danh từ (Dược phẩm):
- Dung dịch thuốc có vị ngọt, chứa cồn: "cồn ngọt" là một dạng bào chế dược phẩm, thường là dung dịch cồn pha với đường hoặc chất tạo ngọt, dùng để uống nhằm mục đích chữa bệnh hoặc bồi bổ sức khỏe.
- Thuốc dạng lỏng, có hương vị dễ chịu: "cồn ngọt" thường được pha chế với các dược liệu thảo mộc, tinh dầu hoặc hương liệu để tạo vị ngọt, dễ uống, đặc biệt dùng cho trẻ em hoặc người khó uống thuốc đắng.
Ví dụ sử dụng
- (Bác sĩ chỉ định dùng dung dịch thuốc có cồn và vị ngọt để điều trị.)
- (Loại dung dịch này phổ biến trong các bài thuốc dân gian.)
- (Vị ngọt của cồn ngọt giúp trẻ dễ uống hơn.)
Các cách sử dụng nâng cao
"cồn ngọt thảo mộc": dung dịch cồn ngọt được pha chế từ các loại thảo dược như nhân sâm, cam thảo, hoặc gừng.
- Cồn ngọt thảo mộc giúp tăng cường sức đề kháng. (Dung dịch này hỗ trợ sức khỏe nhờ thành phần tự nhiên.)
"cồn ngọt bồi bổ": loại cồn ngọt dùng để phục hồi sức khỏe sau ốm hoặc suy nhược.
- Sau khi ốm dậy, ông ấy được khuyên dùng cồn ngọt bồi bổ. (Dung dịch này giúp cơ thể hồi phục nhanh hơn.)
Biến thể và từ gần giống
Cồn (danh từ): chất lỏng dễ bay hơi, dễ cháy, dùng làm dung môi hoặc trong y học.
- Cồn y tế được dùng để sát trùng. (Cồn có tính khử trùng.)
Ê-lích-xia (danh từ, từ mượn từ tiếng Pháp): tên gọi khác của cồn ngọt trong dược học.
- Ê-lích-xia là dạng thuốc lỏng có vị ngọt, chứa cồn. (Tên gọi chuyên môn của cồn ngọt.)
Từ đồng nghĩa
- Ê-lích-xia: thuật ngữ dược học chỉ dung dịch cồn có vị ngọt, dùng để uống.
- Thuốc nước ngọt: cách gọi dân dã cho các loại dung dịch thuốc có vị ngọt, không nhất thiết chứa cồn.
Thành ngữ liên quan
- Không có thành ngữ phổ biến: "cồn ngọt" là thuật ngữ chuyên ngành y học, không xuất hiện trong thành ngữ hay tục ngữ thông thường.